Trang thơ

1/ Từ ấy                                                        Nguyễn Đăng Trình

2/ Những phút xao lòng                                   Thuận Hữu

3/ Không tựa                                                    vô danh

4/ Thưa Thầy, còn nhớ con không ?                  Trần Hoan Trinh

 

 

 

 

TỪ ẤY

 

Đêm đêm võ vẽ làm thơ

Giấu trong quyển sách giả vờ đánh rơi

Nhỏ vô tình nhặt về coi

Ai ngờ từ ấy ra ... người dưng luôn !

Nguyễn Đăng Trình

 

 

 

 

NHỮNG PHÚT XAO LÒNG

 

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu

(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)

Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế

Yêu một cô giờ cô ấy đã có chồng ...

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng

Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng

Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được

Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình có những phút giây cảm thấy xao lòng

Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được

Nghĩ về cái đã qua, nhiều khi như nuối tiếc

Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn

Và cảm thấy mình như người có lỗi

( Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói

Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn )

Có trách chi những phút xao lòng

Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ

Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ

Đừng có trách chi những phút xao lòng

 

                                                                    Thuận Hữu

 

 

 

Mây khói dường tóc trắng 
Ngày qua nỗi đường dài 
Hạt cát lăn một kiếp 
Em đi đến sơ khai 
Thật nhẹ hồn liễu rủ 
Giọng buồn đã tàn phai 
Bên song nghe lá rụng 
Buông lơi giữa nhạt phai 
Trong mắt vương chìm đắm 
Gầy vai thoáng hình hài 
Sỏi đá th ôi trả lại 
Nụ cười trút gầy vai

 

 

 

 

 

Thưa Thầy, Còn Nhớ Con Không?


Chiều hôm nay dừng bước bên đường
Tôi gặp lại người học trò 30 năm trước
Người học trò không thể nào nhận ra được
Những bon chen nghiệt ngã đời thường
Ðã biến đổi một nữ sinh đẹp đẽ dễ thương
Thành một người đàn bà luống tuổi phong sương
Dẫu son phấn cũng không che nổi
Mắt mệt mỏi quầng thâm
Nét tàn phai xuân sắc
Tôi lặng yên lòng thấy ngậm ngùi
Khi người học trò bật tiếng reo vui

Thưa thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay đứng giữa phố đông
Em đưa tôi về thời gian 30 năm trước
Những kỷ niệm vui buồn
Những yêu thương thắm thiết
Những âm thầm xưa chưa nói được
Những giờ chơi giờ học sáng chiều
Những điểm mười sung sướng bao nhiêu
Những điểm không âm thầm hờn tủi
Cây phượng đỏ ngày xưa còn bên cửa lớp?
Hoa rụng bay bay vào giữa bàn thầy
Con bướm vàng lang thang sân chơi
Hàng cổ thụ trời mưa trút lá
Tiếng trống trường ngày nào giục giã
Có còn không như thuở em đi?
Bạn bè ai có hẹn nhau về ?

Thưa thầy còn nhớ con không?

Người thầy già cũng mãi long đong
Lo sốt vó cuộc đời cơm áo
Ngày đứng lớp
Tối về nhà bán chữ
Ngửa tay thu tiền từng đứa học trò
Ðạo đức thánh hiền bôi trấu trát tro
Ðêm thao thức vắt tay qua trán
Tình với nghĩa sông khô biển cạn
Ðã tàn phai theo năm tháng đổi thay
Ðứng trước bảng đen tỉnh tỉnh say say
Thân thế đó ba chìm bảy nổi
Lòng thầy cứ ngổn ngang trăm mối.

Thưa thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay đứng giữa phố đông
Có hai thầy trò ôm nhau mừng mừng tủi tủi
Tóc thầy trò cả hai đều bạc
Trong tao phùng chợt thấy thanh xuân
Giữa phố người qua kẻ lại chen chân
Em đưa tôi về ngôi trường mái ấm
Ở nơi đó ân tình rất đậm
Thầy khoan dung độ lượng vô bờ
Trò ngoan hiền đùa giỡn vô tư
Mỗi giờ học là thiên đường dịu mát
Mỗi lời nói đều yêu thương rất mực
Mỗi mắt nhìn trìu mến vô cùng
Ngôi trường là thánh địa tuổi xuân.

Thưa thầy còn nhớ con không?

Chiều hôm nay em như cơn mưa giông
Tưới mát tâm hồn thầy nứt nẻ
Người học trò như xa thuở trẻ
Gặp hôm nay bỗng thấy rất gần
Lòng thầy già như được hồi sinh!

Trần Hoan Trinh

 

Mưa chìều nắng sớm dải dầu
Tàn canh trong vắt hôn nhau đợi chờ
Chừng đâu ai nhớ đâu ngờ 
Gió đưa du khách tuổi thơ qua đường
Bay bay khuất bóng em thương 
Nhớ con bướm trắng bước đường đò giang
Chiều rồi xứ lạ mênh mang 
Dặm trường quán chợ đầu làng vấn vương