NGHỆ THUẬT SỐNG

Các bài trong trang này phần lớn được trích từ các bài đă đăng trên các báo. Mong sẽ nhận được bài do các bạn viết để chúng ta cùng nhau lớn thêm lên.

 

1/ Hạc giấy                                                    Vũ Thị Ngọc Trang

2/ Phần quan trọng nhất trên cơ thể            Hương Giang

3/ T́nh bạn                                                    Lê Thu Hiền

4/ Hăy giữ từng khoảnh khắc                        Nhật Nam

 

 

 

                                                    HẠC GIẤY

Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao ân t́nh. Tôi biết một chàng trai đă gấp 1000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc ấy anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có ǵ xán lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.. Rồi đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ c̣n có dịp gặp anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc, nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ văng. Hăy để cho nó ngủ yên trong kư ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ư nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đă thành lập được công ty của riêng ḿnh. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây v́ thiếu nó mà người yêu đă rời bỏ anh, nó c̣n giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí ḿnh một điều ǵ đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tă, trong lúc lái xe, chàng trai t́nh cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. T́nh cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không c̣n như xưa, rằng bây giờ anh đă có thể tự ḿnh tạo dựng một công ty riêng, đă có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ, đă làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm răi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đă gặp lại người yêu xưa của ḿnh, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nh́n anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật : nàng đă không hề đi Paris. Nàng mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đă luôn tin rằng một ngày nào đó anh sr4 làm được nhiều việc, anh sẽ c̣n tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của ḿnh. V́ vậy nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ của ḿnh, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đă ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đă không c̣n ở bên ta nữa.

Chỉ bởi v́ họ đă chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ. Nhưng điều này không có nghĩa là họ không dâng hiến t́nh yêu của họ cho bạn bằng tất cả những ǵ họ có.

Một khi bạn đă yêu, bạn sẽ măi măi yêu. Những ǵ trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những ǵ trong tim bạn th́ măi măi ở lại.

Trong t́nh yêu chẳng c̣n ǵ tồi tệ hơn để nhớ thương một người là ngồi cạnh họ và lo sợ rằng sẽ mất họ.

    Vũ Thị Ngọc Trang

 

 

                                PHẦN QUAN TRỌNG NHẤT TRÊN CƠ THỂ

Mẹ tôi thường đố : " Phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể ? ".

Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu : " Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con ".

Vài năm sau, tôi lại cho rằng h́nh ảnh là quan trọng nhất, v́ thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nh́n tôi âu yếm nói : " Con đă học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi v́ vẫn c̣n rất nhiều người bị mù ".

Đă bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi : " Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ ".

Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc v́ thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nh́n tôi th́ thầm : " Con đă t́m ra câu trả lời chưa ? ". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một tṛ chơi giữa hai mẹ con. Nh́n vẽ sửng sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo : " Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai ". Tôi hỏi : " Có phải v́ nó đở cái đầu của con không hở mẹ ? ". Mẹ lắc đầu : " Không phải thế, bởi v́ đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều t́nh thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào ".

Từ đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là phần " ích kỷ ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

                                                                                                    Hương Giang

 

 

T̀NH BẠN

 

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẽ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận gay gắt, và một người đă không kềm chế được, giơ tay tát vào mặt bạn ḿnh. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát:" Hôm nay người bạn thân nhất của tôi đă tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đây. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suưt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá:" Hôm nay người bạn thân nhất đă cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:" Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, c̣n bây giờ anh lại viết lên đá ? ".

Mĩm cười, người bạn trả lời :" Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hăy viết điều ǵ đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ ... Và khi có điều ǵ đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào trái tim ḿnh, nơi không có ngọn gió nào có thể xoá nhoà được ...".

Hăy học cách viết trên cát và đá.

                                                                                                Lê Thu Hiền

 

 

HĂY GIỬ TỪNG KHOẢNH KHẮC

 

Bạn tôi mở ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp được bọc bằng vải lụa rất đẹp. Cầm nó một cách nâng niu, anh xúc động nói : " Đây là món quà mà vợ tôi đă được tặng cách đây ba, bốn năm. Cô ấy chưa bao giờ sử dụng nó v́ muốn để dành cho một dịp đặc biệt. Nhưng bây giờ không c̣n dịp nào nữa rồi ...". Vợ anh ấy vừa mất sau một tai nạn.

Anh bảo với tôi :" Mỗi ngày trong cuộc sống chúng ta chính là một dịp đặc biệt. V́ thế đừng để dành điều ǵ cả". Câu nói này đă làm thay đổi cuộc sống của tôi. Những từ :" một ngày nào đó..." không c̣n trong từ điển của tôi. Nếu điều đó đáng nh́n, đáng nghe, đáng làm ... tôi sẽ nh́n, sẽ nghe, sẽ làm ngay lúc đó.

Tôi sẽ hối hận v́ đă không gửi thư cho người bạn cũ, lá thư mà tôi muốn viết rằng:" Tớ nhớ cậu lắm !". Tôi sẽ hối hận v́ đă không dành một chút thời gian để ngắm nh́n hoàng hôn trên biển ... Tôi sẽ hối hận và cảm thấy buồn v́ đă không nói với vợ ( chồng ) và các con ḿnh rằng tôi yêu họ biết bao nhiêu. Bây giờ, tôi cố gắng để không tŕ hoăn hay "để dành" một điều ǵ đó có thể đem đến niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống của tôi, của mọi người.

Và mỗi buổi sáng, tôi tự nói với ḿnh rằng :" Hôm nay là một ngày đặc biệt !".

Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút ... chính là một dịp đặc biệt. Hăy giữ lấy từng khoảnh khắc của thời gian, của cuộc sống!

 

                                                                                            NHẬT NAM

 

Về web Mạc Đĩnh Chi           Back to Mac Dinh Chi web